Ngày hôm sau.
Trần Bình An thức dậy đẩy cửa bước ra, ánh nắng ban mai chiếu lên người mang lại cảm giác ấm áp vô cùng.
Hắn nhìn thoáng qua phòng Tiểu Bạch và Tiểu Nguyệt Nguyệt, lúc này đã trống không, rõ ràng hai người họ đã rời đi từ sáng sớm.
"Bận, ai cũng bận, bận rộn một chút cũng tốt..."




